Thương tình yêu của tôi. Ai rồi cũng sẽ cần thời gian để trưởng thành. Và tôi đã lớn hơn sau ngần đó thời gian. Tôi cũng thôi cáu gắt. Mỗi một công việc mình trải qua đều mang lại những giá trị khác nhau, về kiến thức, và cả nhận thức cuộc sống. Sẽ có rất nhiều người bạn gặp gỡ, nhiều mối quan hệ được tạo dựng, nhiều niềm tin đã trao nhầm chỗ, nhiều gởi gắm chưa được đáp đền, nhiều hoài bão và ước mơ còn đang thời kỳ thai nghén. Và rồi cũng sẽ có lúc bạn đạt được ước mơ của mình. Vậy nhưng, kỳ thực, ước mơ sẽ (một cách tự nhiên) thay đổi theo độ lớn của tuổi tác. "ƯỚc mơ của chúng ta khác nhau không có nghĩa là chúng không đẹp!" Như Meg trong Little Women đã nói với Jo khi cô em gái cho rằng đáng lí ra chị mình nên là một diễn viên nổi tiếng chứ không phải chỉ là cô vợ bé nhỏ bên cạnh một Thầy giáo nghèo. Và khi ước mơ thay đổi, điều đó cũng không có nghĩa lòng người không đủ kiên định, sự "consistence" là một khái niệm làm người ta nhầm tưởng về sự...
Tôi thường viết về những năm tháng cũ, những ngày nhuộm màu vàng vọt của thời gian... Và trong những câu chuyện cũ kỹ ấy, tôi thường ướp chút “hương vị” của mình vào trong đó. Có thể là buồn, có thể là ngập tràn hy vọng, cũng có thể là vài phút đợi chờ, mong mỏi... Thật ra thì tâm hồn tôi không đến nỗi yếu đuối như thế, ấy vậy mà những câu chuyện tôi kể, những bức vẽ tôi tô đều phảng phất cái buồn đến nao lòng. Buồn đến tê dại. Buồn đến thật đáng thương. Xin đừng thương hại tôi. Xin đừng vội đưa vài câu an ủi kiểu như đã hiểu tôi lắm. Xin đừng phán xét. Chỉ đồng cảm thôi, có được không? Năm tôi học 12. Gia đình tôi có nhiều biến cố. Ngày ngày ba mẹ cãi vã, la hét. Áp lực bài vở, thi cử của năm cuối cấp làm tim tôi đôi lúc như bị bóp nghẹt. Cảm giác như chỉ muốn được chết đi một lần để thoát khỏi mệt mỏi. Lúc đó tôi căm ghét những người tự xưng đã trưởng thành đến độ tôi đã hét lên vào mặt họ, rằng: Hãy để tôi yên!!! Những năm tháng đẹp nhất cuộc đời tôi đã trải qua cùng với kh...
Có yêu thương nào bỗng hóa thành ngọn gió lang thang sớm khuya Để lặng yên theo anh Lặng nhìn... Lặng thương yêu..... Có một ngày nắng nhạt, gió chòng chành chẳng muốn lang thang. Em gom nhặt chút nắng vàng ít ỏi, gói trọn vào nỗi nhớ mang tên Anh. Có một ngày nắng bỗng ít "trong xanh", em lần mò trong những đắng lòng của ký ức xa thẳm, dụm dành rồi thả vào hư không. Có một ngày, nắng chẳng còn đi rong, thôi kiếm tìm một tượng đài đã mất, em vật vờ tiếc nuối cho một cuộc tình đã xa. Chuyện của ngày hôm qua. Chuyện của những yêu xa đã trở nên nhạt nhòa, sâu thẳm như sông sâu hun hút. Chuyện của những tình yêu đầu, rồi hẫng hụt, rồi bao điều chưa kịp nói thành tên. Thôi thì đành rằng chẳng có gì là mãi mãi, chỉ là... yêu thương ấy bỗng hóa nhạt nhòa, nhưng cũng xin cho thời gian một chút say trong tự thẳm sâu kia. Ngủ yên, chút tình vụng dại của thủa đôi mươi. Ngủ yên, chút biếng lười của những ngày trai trẻ. Ngủ yên, cho những năm tháng vồn vã với th...
Nhận xét
Đăng nhận xét