TRÊN THẾ GIỚI CÓ TRĂM NGÀN KIỂU YÊU
Trời miền Trung đã bắt đầu bước vào những ngày Mưa mòn mỏi. Cái mưa dai dẳng, lạnh đến từng tế bào, len lỏi vào từng nếp áo, và cần mẫn vấn vít trên bàn tay xoa xoa vào nhau cố cảm nhận chút hơi ấm do ma sát tạo thành. Em bước siêu vẹo trên con hẻm dài hun hút, ánh mắt cụp xuống, hàng lông mi dài và rậm còn vương những hạt mưa dịu dàng. Trờ về từ văn phòng sau một ngày dài nằm ườn trên bàn, chả buồn đả động deadline còn ngổn ngang và hộp thư email liên tục những thông báo thư mới đến. Bỗng một ngày, em chẳng thiết tha với bộn về kế hoạch. Chỉ muốn nhanh chóng quay trở về căn phòng nhỏ, cuộn tròn người trong chiếc chăn ấm áp và hỉ hả những khúc ca trong list nhạc quen thuộc. Cuối cùng em cũng về đến cổng nhà, cực nhọc đưa tay với vào trong mở chiếc ổ khóa đầy gỉ sắt vì bị nước mưa dầm ngoài trời. Không như những lần trước, lần này em nhẫn nại và có phần hững hờ, chẳng quan tâm đến những hạt mưa đêm đang lấm tấm buông rơi mỗi lúc một dày trên mái tóc nâu xoăn dài. Một hồi sau thì cửa cũn...