Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm

Một đóa Đinh Hương

Hình ảnh
Một đóa Đinh Hương | Bài văn của Kiều Nhiên trong Năm tháng vội vã | | Cửu Dạ Hồi | “Mỗi khi xuân về, đến mùa đinh hương nở rộ, tôi đều nhớ đến một người. Người ấy là người đầu tiên khiến tôi cảm nhận được rằng đinh hương cũng là loài hoa rất đẹp. Tôi không nhớ mình bắt đầu để ý đến người ấy từ bao giờ, nếu thời gian cũng có thể chia thành những bức tranh như những cảnh quay trong phim thì hiện tại hình ảnh đầu tiên về người ấy hiện ra trong đầu tôi chính là đứng cạnh một bụi đinh hương. Đó là một ngày xuân với ánh nắng chan hòa, lúc người ấy bước đến cạnh bụi hoa đinh hương, đột nhiên một cơn gió nhẹ thổi tới, những cánh hoa trắng nhẹ nhàng rơi xuống tóc, vai người ấy, đó chính là một cơn mưa hoa dành riêng cho người ấy. Tôi đứng sau người ấy và cảm nhận được mùi hương rất dễ chịu, có lẽ là do hình ảnh đó quá đẹp, trong lúc mơ màng, tôi không biết mùi hương đó là hương hoa hay hương thơm đến từ người ấy. Sau này, tôi thường xuyên đi ngang qua bụi ho...

Gửi con trai

Hình ảnh
Chào thanh niên nghiêm túc! Mừng cậu ra đời. Tớ là bố cậụ, kể ra thì cũng hơn có 26 tuổi thôi, không nhiều lắm nên mình cứ xưng cậu tớ cho nó dễ nói chuyện! Trong lúc giải lao giữa hiệp, về nhà tắm rửa, tớ định tán phét với câụ vài việc thế này, dù sao thì cũng là 2 thằng đàn ông với nhau, nên tớ cứ chém thế, khi nào cậu bật được thì cứ tự nhiên. Sơ qua về quá trình cậu trong bụng vợ tớ đến giờ. Đầu tiên, đây là phản ứng của tớ khi vợ tớ thông báo mang bầu, tớ copy nguyên lại cho cậu xem: Thùy Dương:“Em bau 5 tuan roi” Tuấn Linh: “?” Lúc 2 tháng, cậu dọa vợ chồng tớ là cậu ra ngoài. Tốt, thanh niên là phải tự lập, nhưng chưa đủ lông đủ cánh mà tự lập thì cũng hơi mệt, lại còn phiền người khác nữa. Cũng may là cậu biết nghe lời. 5 tháng, cậu lại đòi chui ra phát nữa, tuy nhiên lần này không căng như lần trước. Bác sĩ cho mấy thứ đồ chơi để mẹ cậu uống vào cho cậu chơi, cậu nằm im.Đủ ngày đủ tháng, con người ta non hơn cậu mà chui ra hết rồi, còn cậu nằm i...

Rồi một ngày...

Hình ảnh
Rồi một ngày chúng ta sẽ già đi Không còn được xưng anh em, người đời sẽ gièm pha dị nghị Vậy thì xưng tôi - ông, tôi - bà có gì đâu phải nghĩ Chỉ tình yêu trong ta vẫn trẻ mãi không già Rồi một ngày màu thời gian trên tóc phôi pha Những vết nhăn trên da ngày càng thêm hiện rõ Đôi mắt nhìn quanh khi mờ khi tỏ Nhưng đã thuộc từ lâu, duy nhất một bóng hình Rồi một ngày những đứa con ta sẽ lập gia đình Ngôi nhà chúng mình giờ chỉ còn hai ông bà lão Nhưng tôi với ông chẳng ai thèm buồn não Con nó lớn rồi tự tạo cuộc sống riêng Rồi một ngày gió lạnh thổi triền miên Tay tôi vẫn ấm trong bàn tay ông gầy guộc Chẳng biết tôi với ông ai là người đi trước Nhưng người ở lại chắc sẽ rất đau lòng Rồi một ngày tim ngừng chảy máu hồng Nếu có kiếp sau, liệu ông có làm chồng tôi chứ? Những yêu thương kiếp này tôi xin cất giữ Và xin hẹn gặp ông vào muôn triệu kiếp sau Với tôi, cái chết chỉ làm chúng ta tạm xa nhau... (st)

Mái ấm

Hình ảnh
Anh quét nhà, em rửa bát Con chúng mình nhí nhảnh hát ca Hạnh phúc thật gần, hạnh phúc chẳng đâu xa Nhà của mình ngập tràn hoa anh nhỉ? Cứ mỗi cuối tuần hay vào ngày nghỉ Vợ chồng mình dắt cu Tí về quê Bố mẹ hai bên mong lắm chúng mình về Ăn bữa cơm, cùng nhau nghe tin tức. Mỗi sáng sớm anh, con còn say giấc Em sẽ là người thức dậy đầu tiên Bữa sáng giản đơn với bún, miến anh nghiền Của nhóc con cháo ăn liền nó thích, Đừng quát con khi nó mải đùa, mải nghịch Trẻ con mà nó thích vậy đó anh Để con mình được phát triển thật nhanh Hai chúng mình sẽ nhẹ nhàng chỉ bảo. Anh đi làm về khuya anh nhớ báo Em ở nhà, lo cắm nước rồi pha Anh về nhà dù mệt rũ người ra Tắm nước ấm xong là anh khỏe lại. Chuyện vợ chồng có nhiều khi giận dỗi Anh đừng buồn, ôm gối ngủ sô pha Phải nói nhau nghe để hai đứa hiểu ra Rồi cười tươi mình làm hòa anh nhé. Mình cùng dựng xây mái ấm bình yên như thế. •    Lai Ka

Yêu Sài Gòn như một Người tình

Hình ảnh
Nha Trang. Hội An. Hà Nội. Venice. Rome. Stockholm. Ai cũng cảm thấy mệt. Ai cũng muốn đến nơi nào đó. Nơi nào đó cũng được. Nơi nào cũng tốt hơn ở đây. Nơi nào cũng trong lành hơn ở đây. Nơi nào cũng dễ thở hơn ở đây. Nơi nào cũng có thể là một chốn dấu yêu nhung nhớ được. Nơi nào cũng là một cứu cánh cho chúng ta khỏi nơi này. Khỏi Sài Gòn. Không ở Sài Gòn Sài Gòn chật chội. Sài Gòn bụi. Sài Gòn ồn. Sài Gòn càng lúc càng nhiều bất an. Sài Gòn như cánh cửa mở rộng, chẳng từ chối, cũng chẳng hứa hẹn. Người ta đổ về thành phố này để mưu kế, để quần quật. Người ta đến để học tập, để cạnh tranh, để làm nhiều thứ, rất nhiều thứ, nhưng không bao giờ để thăm thú và nghỉ ngơi. Chúng ta có thể ghé tới Sài Gòn, một đôi lúc, khi rời đi sẽ không thương nhớ. Thành phố cùng tất cả xô bồ dọc ngang hợp thành khối kiến trúc mệt mỏi rối rắm, ai có thể mong nhớ một người tình luộm thuộm khó hiểu, dù người tình ấy giàu sang và vui vẻ? Người ta chỉ tức giận, buồn bã và tuyệt vọng ở đây. ...

Để mẹ dạy con cách yêu một người đàn ông...

Hình ảnh
Con thương mến!   Sẽ có một nửa cuộc đời con chung sống bên người khác chứ không bé bỏng trong vòng tay mẹ chở che. Sẽ có một ngày người con nghĩ đến trước tiên là chàng trai kia chứ không còn là mẹ. Những vui buồn của con sẽ chẳng còn giản đơn khi trái tim đã bắt đầu lệch nhịp.  Mẹ hiểu, con yêu! Mẹ không thể chỉ trỏ buộc con yêu người này hay phải thích người kia, lại càng không thể thay con sống với những buồn vui của người mà con lựa chọn. Mẹ chỉ có thể nói với con những điều nhỏ nhặt, để yêu một người đàn ông, con phải cố gắng nhiều.   Mặc kệ người đời vẫn cứ ví phụ nữ như phở với cơm, con không là cơm, lại càng không phải phở. Sao phải nghĩ mình là đồ ăn để người ta thử? Con là con – một người phụ nữ, vậy thôi.  Trong mắt nhiều đàn ông, đàn bà gồm hai loại: loại để yêu và loại chỉ… để không. Nếu không được yêu, cũng đừng bao giờ làm người dự trữ. Người cần mình, không thiếu, con yêu! Mẹ không yêu cầu con học rộng tài cao, nhưng mẹ mong...